Ngày 20/11 không chỉ là ngày tri ân thầy cô, mà còn là dịp để những tình cảm hồn nhiên, trong trẻo của học sinh được gửi gắm qua từng vần thơ, từng câu hát. Nhìn những trang giấy được các con nắn nót viết từng chữ, trang trí bằng những bông hoa nhỏ xinh và những họa tiết dễ thương, tôi cảm nhận rõ ràng tình yêu thương chân thành mà các con dành cho cô giáo của mình.
Mỗi bài thơ là một lời biết ơn.
Mỗi câu hát là một lời chúc dịu dàng.
Và mỗi nét chữ là một tấm lòng trong trẻo, ngây thơ mà ấm áp.
Có bạn viết những dòng thơ giản dị nhưng chan chứa yêu thương.
Có bạn cặm cụi tô từng bông hoa, từng chiếc lá như muốn gửi trọn tấm lòng của mình trong từng trang giấy.







Tất cả góp lại thành một bó hoa tinh thần rực rỡ – món quà vô giá mà không vật chất nào sánh được. Những tình cảm ấy không ồn ào, không cầu kì, nhưng lại khiến trái tim người làm nghề giáo rung lên vì hạnh phúc.
Ngày 20/11 nhờ vậy trở nên thật ý nghĩa. Không chỉ vì hoa, vì quà… mà vì những tâm hồn nhỏ bé đang lớn lên từng ngày, biết yêu thương, biết trân trọng, biết nói lời cảm ơn.
Và với cô giáo, những bài thơ, câu hát này chính là động lực để tiếp tục đứng trên bục giảng, để yêu nghề và yêu học trò nhiều hơn nữa.