Hôm nay, cô thật sự cảm thấy hài lòng và xúc động khi đọc những đoạn văn các con viết về bà của mình. Mỗi đoạn viết là một câu chuyện nhỏ, giản dị nhưng chan chứa tình yêu thương. Các con kể về bà bằng những lời rất thật, rất trong trẻo. Phương Anh nhớ khuôn mặt bà có nhiều nếp nhăn. Bạn còn nhớ giọng bà ru trầm đều trong những buổi trưa hè. Ngọc Vy kể bà dậy sớm nấu cơm, chăm vườn, chờ cháu tan học về. Còn Hoàng Quyên nói rằng bà không chỉ là người thân mà bà còn là một người bạn, … Những chi tiết tuy mộc mạc nhưng lại chạm đến trái tim người đọc. Các em không dùng lời lẽ cầu kỳ mà vẫn thể hiện được tình cảm sâu sắc. Cô nhận ra các con đã biết quan sát, biết lắng nghe và biết yêu thương. Qua từng câu văn, tôi thấy các em viết bằng cả trái tim mình. Điều đó làm cho bài văn trở nên sống động và giàu cảm xúc. Các con viết về bà bằng tất cả sự chân thành của trái tim trẻ thơ. Không có lời lẽ hoa mỹ, chỉ có những điều rất thật. Cô thấy các con đã biết nhìn bà bằng đôi mắt yêu thương. Các con viết như đang thủ thỉ kể chuyện với cô. Câu văn còn vụng về nhưng cảm xúc thì tròn đầy. Từng dòng chữ như có hơi ấm lan tỏa. Các con đã biết trân trọng những hi sinh thầm lặng.

Những đoạn văn ấy không chỉ là sản phẩm học tập. Đó là tiếng nói của tình cảm trong trẻo. Đó là dấu ấn đẹp của tâm hồn học trò. Cô vui vì các con đã mạnh dạn bộc lộ suy nghĩ chân thành. Cô tự hào khi thấy các con tiến bộ từng ngày trong cách dùng từ và diễn đạt. Những đoạn văn ấy không chỉ đúng yêu cầu mà còn mang hơi thở của cuộc sống. Chúng cũng nhắc cô trân trọng hơn những tình cảm gia đình bình dị. Cô tự hào vì các em biết yêu, biết nhớ. Cô hạnh phúc khi thấy các em tiến bộ từng ngày. Những bài viết ấy làm cho bài thi trở nên có hồn. Chúng nhắc cô thêm yêu nghề dạy học. Đó là món quà tinh thần quý giá nhất với cô.




Ngày 7/1/2026 Cô giáo: Nhật Lệ Nguyễn